Sự lựa chọn các mưu sĩ thời Hán - Sở tranh hùng
Nếu các quân sư tài giỏi được luận tài năng của họ dựa trên
sự thành bại thì cũng rất khó và không công bằng. Bài viết này không so sánh mà
chỉ nêu lên một số góc nhìn và hoàn cảnh cũng như cách LỰA CHỌN dẫn đến những kết
cuộc khác nhau.
Phạm
Tăng
là dạng quân sư đến với Hạng Vũ ngay khi thế lực Hạng Vũ mạnh nhất – ông nhìn
thấu thời cuộc nhưng không thể thay đổi cái nhìn cảm tính của Hạng Vũ và mất dần
vai trò “dự đoán” của mình khi ông không có quyền để quyết định. Khi doanh nghiệp
đang là ông trùm lớn mạnh có chăng ý kiến mang tính dự đoán sẽ bị dễ bỏ qua –
có chăng cái họ cần là dạng hiến kế cho những cuộc chiến ngắn hạn thấy rõ hiệu
quả tức thì để chứng tỏ vai trò của bộ máy chứ không phải dạng nhìn về 1 viễn cảnh
xa xăm nhất là lại dưới quyền quyết định của CEO không có tầm nhìn xa.
Trương
Lương lại là một nhà chiến lược đến với Lưu Bang từ rất sớm – cái
Trương Lương nhìn thấy ở Lưu Bang không phải là một CEO giỏi dang ở dạng năng lực
chuyên môn, nhưng bù lại là khả năng lắng nghe và dám dùng người. Vai trò của
Trương Lương là người vạch ra con đường phía trước và luôn chọn đúng thời điểm
để con thuyền này không chệch hướng, bản thân Trương Lương không tham gia sâu
vào việc điều hành hay tham gia các trận chiến giành địa bàn hay ngay cả vai
trò tổ chức về vận hành như việc chuẩn bị nhân lực hoặc sắp xếp về hậu cần
logistic, tiền lương, kho vận, cân nhắc phân bổ nguồn lực … thì cần người khác
chính là Tiêu Hà. Cái hay ở Trương Lương khi nhận ra vai trò của mình hoàn
thành thì rút – khi Lưu Bang đã giành được thiên hạ cũng giống như doanh nghiệp
đã “lên đỉnh” thì cái gọi là “chiến lược” vạch ra trước đây không còn “phù hợp”
nữa; cái chiến lược của thị trường và địa bàn tại thời điểm này không phải để
tranh giành hay “khởi nghiệp” mà là người vạch ra cách duy trì – đảm bảo sự ổn
định của thời cuộc. Trương Lương nhận thấy đâu là điểm dừng. Đến đúng lúc và đi
đúng lúc. Chiến lược và tài năng còn phải đúng người đúng thời điểm là vậy.
Tiêu Hà
là
dạng đảm bảo việc điều hành, luôn ở đó sẳn sàng chấp nhận những THAY ĐỔI từ việc
thay đổi trạng thái vai trò mới từ đó chấp nhận ĐÁNH ĐỔI để TỒN TẠI. Cái vai
trò này thể hiện mạnh khả năng QUẢN LÝ đảm bảo toàn bộ nguồn lực đáp ứng đúng
chiến lược và hoàn cảnh hiện tại. Sẳn sàng những mất mát. Doanh nghiệp từ khởi
nghiệp đến thành công sẽ có người rời đi, sẽ có những sự bất đồng rạn nứt do sự
chuyển đổi thì việc KHÔNG THAY ĐỔI TRẠNG THÁI hợp lý sẽ không còn thể tồn tại
trong TRẠNG THÁI MỚI. Vai trò người điều hành tổ chức phải chấp nhận như vậy để
ĐIỀU HÀNH một bộ máy cũ nhưng sứ mạng và nguồn lực đã thay đổi; sự tính toán hậu
cần không đơn thuần cho việc tranh giành cuộc chiến mà là sự ổn định lâu dài.
Hàn Tín
được
hậu thế phong là “binh tiên” cũng đã nói rõ khả năng dụng binh siêu việt. Nhưng
kết cuộc của Hàn Tín thì khá bi đát. Có những bài phân tích rất nhiều từ sau này
về cái kết này. Cái tôi muốn nói chỉ là Hàn Tín do dự trong điểm dừng khi mà thế
cuộc đã thay đổi – đòi hỏi một quyết định dứt khoát chứ không phải cái thế “tình
ngay lý gian” và lại giao quyền “định đoạt” cho kẻ khác lại là một quân chủ như
Lưu Bang. Nhắc lại khi Lưu Bang hỏi Hàn Tín coi ta có thể cầm được bao nhiêu quân
thì Hàn Tín trả lời ngay thẳng là “chúa công có thể dẫn quân 10 vạn” – Lưu Bang
hỏi thêm thế ngươi có thể nắm bao nhiêu quân? – Hàn Tín trả lời “ trên trăm vạn
và nhiều nữa cũng không sao”. Khi đó Lưu Bang khá không hài lòng và nói “sao lại
như thế được, nếu vậy làm sao ta có thể QUẢN ĐƯỢC nhà ngươi”. Hàn Tín nghe thấy
vội “bào chữa” rằng chúa công là người giỏi “quản tướng” chứ không phải quản quân.
… Từ đó Hàn Tín luôn là “cái gai” trong lòng Lưu Bang. Khi giải quyết được đối
thủ lớn nhất là Hạng Vũ thì vai trò của Hàn Tín đã không còn cần thiết nữa. Việc
này đẩy Hàn Tín trước 2 lựa chọn – Thứ 1 nghe lời Khoái Việt tự tách doanh nghiệp
và làm chủ một phương với đủ quân lực và tài năng quân sự thì việc này hoàn toàn
có thể. Thứ 2 hoàn toàn thuần phục tự thoái lui như Trương Lương hay theo kiểu
giao binh quyền để nhận 1 chức tước làm tại trung ương hơn là cái vị trí vua 1
phương nhạy cảm này. Hàn Tín do dự vừa không muốn thành lập doanh nghiệp mới vừa
muốn độc lập một phương và hy vọng là Lưu Bang sẽ nghĩ đến công lao mà cho toại
nguyện. Đó là sự lựa chọn sai lầm – Hàn Tín có thể giỏi vào thời chinh chiến –
bày mưu tính kế cho các chiến lược thời loạn, nhưng khi trạng thái thay đổi việc
cần là khả năng xây dựng củng cố vị thế thì Hàn Tín không thể đáp ứng được. Bên
cạnh Lưu Bang lúc đó còn những người tốt hơn và đáng tin hơn như Tiêu Hà, Hạ Hầu
Anh và cả Trần Bình.
Tóm lại:
Sự lựa chọn dẫn đến những kết cuộc khác nhau giữa các mưu sĩ.
Ở mỗi giai đoạn của thời đại đòi hỏi cách thích ứng khác
nhau để tồn tại hay phát triển hoặc rút lui để bảo toàn – hoặc một lựa chọn khác
là cố gắng đi ngược lại sự thay đổi để trở thành vật cản.
Bất cứ việc gì thành công đều do đáp ứng đủ thiên thời, địa
lợi và nhân hòa.
Nhận xét
Đăng nhận xét